13/05/2026
Hỡi Arsenal đời người có bao nhiêu lần 20 năm, hãy cháy hết mình, tình yêu của tôi luôn dành cho các bạn ^^"
22 năm làm Fan Arsenal, tôi đã đi qua đủ mọi cung bậc cảm xúc mà một con người có thể trải nghiệm trong đời: hy vọng, thất vọng, hạnh phúc vỡ òa, rồi lại chấp nhận cay đắng. Arsenal không chỉ là một đội bóng, mà còn là một phần trong cuộc sống, như một người bạn đồng hành trong suốt những năm tháng tôi trưởng thành.
Mùa giải tưởng chừng như trọn vẹn lại kết thúc bằng sự tiếc nuối dằn vặt, hay lúc được kỳ vọng nhất lại là lúc gây thất vọng nhất. Những cảm xúc này đã lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần trong suốt 22 năm đã qua.
Yêu một Arsenal đẹp đến kiêu hãnh, nhưng lại mong manh dễ vỡ. Sự mong manh đó như vận vào trong cảm xúc, cuộc sống của bản thân. Tôi không dám chắc ai cũng thế, nhưng hình như Fan Arsenal ngoài đời đa phần đều là những người có cảm xúc lên xuống giống như Arsenal. Ngày xưa mỗi lần Arsenal thua là mỗi lần cảm xúc của mình bị hỏng nguyên một ngày.
Bây giờ đã trưởng thành hơn, cảm xúc không còn bị lệ thuộc vào chuyện thắng thua của đội bóng. Tuy vậy sau những trận then chốt kiểu giống như trận chung kết Carabao Cup, tôi vẫn không tránh khỏi cảm xúc buồn miên man. Chỉ khác là giờ nó trở nên dịu nhẹ hơn, chỉ mình biết, tự mình cảm nhận, và cũng không làm người khác khó chịu.
Tình yêu Arsenal đã trở thành một phần trong tính cách của bản thân. Tôi không còn mong chờ những chiến thắng dễ dàng, mà chỉ cần thấy đội bóng chơi hết mình, bản thân đã mãn nguyện. Tôi không còn đặt nặng những danh hiệu, mà chỉ cần cảm nhận được tinh thần, lòng trung thành và niềm tin từ những con người khoác lên mình chiếc áo đỏ trắng.
Cuộc sống cũng vậy, đôi khi điều quan trọng không phải là đích đến, mà là hành trình ta đi qua, là những gì ta giữ lại trong tim sau mỗi lần vấp ngã. Khi có điều gì khó khăn xảy đến, tôi sẽ đón nhận chúng và làm đến cùng. Giống với cái cách dù Arsenal có làm trái tim tôi tan vỡ thế nào, tôi cũng sẽ chấp nhận và ở bên đội bóng.
Yêu Arsenal, với tôi là một hành trình dài, nơi tôi học cách trưởng thành, cách yêu thương và cách hy vọng, dù đôi khi chỉ là trong mong manh.
Trong tình yêu, sự cho đi và nhận lại là tùy thuộc vào mỗi bản thân, bởi vậy yêu thế nào là quyền của mỗi người. Nhưng để chọn lựa trước sự vô hạn hay hữu hạn của tình yêu thì bạn phải lựa chọn giữa lòng vị tha và sự vị kỉ của chính mình. Cuộc sống này chỉ có một điều duy nhất đoán trước được, đó là không thể nào nói trước được điều gì. Nhưng ngày nào còn nhận mình là Gooner thì ngày đó tôi vẫn luôn luôn có niềm tin vào đội bóng tôi yêu. Con người không thể đợi chờ để có một tình yêu nhưng luôn có thể vì một tình yêu mà chờ đợi !
Nếu cả đời này không rực rỡ thì làm sao? thì vẫn sẽ luôn luôn đồng hành cùng đội bóng và sẽ mãi tự hào khi là một Gooner. Tình yêu mà, thứ mình cho đi là tự nguyện còn nhận lại có thể sẽ là tùy tâm. Rất khó có thể giải thích. Nhưng tôi sẽ luôn chấp nhận sự bạc nhược và cố chấp này từ chính bản thân mình. ❤
Hãy mau chóng trở lại nhé Arsenal, tôi đợi được 😘
~Iwhite.lie~