12/05/2026
Sáng nay mình đang ún cafe tại Đà Lạt…
Đang ngồi yên vị ở ghế của mình xử lý công việc, cụ thể là: dán mắt vào điện thoại và không quên chọn một góc nào đó để không bị các ánh mắt tò mò nhìn vào màn hình đt vì mình đang coi phim con heo (chú heo vui vẻ).
Một chị gái độ tuổi U40 với chiều cao khiêm tốn đứng trước mặt mình nhẹ nhàng nói:
- Anh ơi cho hộ em cái ghế với, a đi 1 mình à?
Mình bỏ điện thoại xuống, kéo hộ chị ghế rồi lại ngồi xuống và chờ đợi một điều gì đó.
Nhìn chị cũng trẻ trung, da mặt đẹp, giao diện sáng, trang phục không cầu kỳ nhưng cũng được gọi là biết ăn mặc, nói chung là nhìn khá đẩy đà và giao diện thì mắn lắm luôn, chắc cũng có vài tình yêu 🙂 vì mình để ý ngón tay tình yêu kế ngón áp út của chị đã đeo nhẫn rồi, chưa kể 9 ngón còn lại cũng đeo kín toàn nhẫn, chị đeo kín cả bộ tay xong còn đeo lên 2 vành tai xong hết chỗ còn đeo ở mũi nữa 🙂
Theo kỳ vọng ban đầu và theo thói quen nghề nghiệp, mình hi vọng là chị ấy sẽ rút ra 1 tờ polymer để tip cho mình. Nếu không phải là tờ xanh xanh in hình quê Bác mới tinh thì kể cả là tờ hồng hồng in hình Phu Văn Lâu cũ mèm cũng được.
Nhưng không, đã không có phép màu nào xảy ra.
Mình luôn nghĩ rằng chí ít nếu chị Tip mình tờ màu xanh lá cây đậm In hình phong cảnh Văn Miếu Quốc Tử Giám tại Hà Nội, biểu tượng cho truyền thống hiếu học của dân tộc là mình đủ tiền mua 1 chai bia 1 lít Phù Thuỷ này rồi.