31/08/2026
Một người anh của tôi nói "cái đ gì cũng vớ vẩn được nhưng những thứ đi vào trong cơ thể mình thì không". Thấm nhuần tư tưởng này nên tôi cũng mày mò, nghịch ngợm đủ các loại đi vào đường thở và đường tiêu hóa... hehe
Với cồn và lúa mạch cơ thể tôi bảo là giờ một là mày dừng, hai là tao dừng... nên là thôi
Với trà vấn đề xoang nó làm mất đi kha khá cảm nhận "hương hoa" và cái phai nhạt đấy khiến tôi cũng chẳng còn hứng thú, mặn mà gì để tìm hiểu. Phí của...
Với cafe tôi cũng đã từng nốc 1 ngày cả chục cốc để test hạt, test máy đến mức huyết áp tăng cao, tim đập thình thịch như vừa bị chó đuổi, đầu óc hơn cả tiền đình kinh niên cộng với cái bệnh dạ dày cố hữu nên cũng đành bỏ dần.
Với cigar nói không thích thì chả phải cơ mà kinh tế không cho phép mở rộng trải nghiệm quá nhiều cộng với việc một điếu ring nhỏ nhất cũng đủ làm tôi cảm thấy bị "tăng động" do tống quá nhiều n.i.co.tine vào người cùng lúc thì có dịp gì may ra mới sờ đến.
Và thế rồi po.d, va.pe cũng dần dần bị cấm tôi quay về tltt như một thói quen.
Mới đầu cũng chỉ đơn giản với nhu cầu "giải khát" ni.co.tine nhưng sau rồi tôi nhận ra trò nào cũng sẽ cần nâng cao trải nghiệm và thế là bắt đầu lại đâm vào tìm hiểu thêm tí đặc sản của anh bạn hàng xóm phương Bắc. Khảo qua 1 vòng rổ giá của thị trường cũng làm tôi thêm phần tò mò vì không hiểu sao nó đắt thế, có những cây thuốc 6-10tr là chuyện bình thường, mà cái giống đã thắc mắc rồi thì phải tìm ra nhẽ như tôi chắc chắn là rơi tiền đoạn này rồi..
Thượng vàng hạ cám rồi thì cũng phải công nhận rằng riêng tltt nếu so với đội EU, Nhật, Hàn thì TQ chỉ có hơn chứ không có kém, từ vỏ hộp, bao bì cho đến cái lõi đều hơn hẳn, thuốc rẻ hay đắt chỉ cần ngửi cái mùi khói ra là biết chứ nó không đều đều như mấy thằng tây lông, ví dụ giờ có bịt mắt cắm vào mồm tôi một điếu dùng lá thuốc từ marlboro, một điếu lá thuốc TQ cũng không nhầm được vì nó khác lắm.
Thử qua các phân khúc tôi nhận ra cái cách mà người TQ họ làm cũng rất rõ ràng với tầm tiền mà khách hàng phải bỏ ra. Thuốc Phổ thông như Hồng Tháp Sơn, Song Hỷ... tầm trung như Phù Dung Vương, Mẫu Đơn, Hà Hoa thường sẽ có mùi nồng, khai, khét giảm dần nhưng ngược lại những dòng cao như Hòa Thiên Hạ Bạch Sa, Chân Long, Hoàng Hạc Lâu... thì khói nhẹ nhàng, êm dịu, đi vào khoang miệng lên mũi cũng rất mượt, không nóng gắt, dễ chịu hơn hẳn mặc dù mức ni.co.tine cũng rất cao (1.1mg) và gần như rất ít bám mùi vào tay, hơi thở hay quần áo. Thậm chí có những dòng lá thuốc được ướp trà, ủ sâu cùng trầm hương, thuốc bắc rất cầu kì và khi dùng có thể cảm nhận được rõ chứ không chỉ là vẽ cây vẽ cảnh để đôn giá trị lên.
Cái hay của thu.ốc lá Trung không chỉ nằm ở loại lá họ dùng mà mỗi kiểu viên bấm, đầu tip cũng mang lại trải nghiệm cực kì khác biệt. Có những loại viên bấm thảo mộc để tăng độ ngọt lá thuốc, bấm cam quýt tăng sự "thanh cảnh", làm dịu cảm nhận cổ họng với những loại thuốc nặng... Hay những loại tip tụt lõi giữa để giảm bớt độ nóng, mùi khét khi cháy mạnh nếu lỡ làm một hơi dài, tip than hoạt tính để giảm hắc ín, carbondioxie, tip đặc ở giữa nhưng nhiều lỗ nhỏ xung quanh cho cảm nhận chia nhỏ đường khói "vào" nhẹ nhàng, dễ chịu hơn...
Chung quy lại nó là "thú chơi" không bổ béo hay lành mạnh gì cho cam nhưng để bản thân mở rộng "thế giới quan" cảm nhận "đặc sản vùng miền" hay là xả stress mỗi lúc burnout thì vẫn không hẳn là xấu. Nếu những người làm ra nó là Nghệ nhân thì tôi cũng là một Nghiện nhân chân chính hehe