Truyền Thông Hoa Ngữ Đông Á( 汉语 )

Truyền Thông Hoa Ngữ Đông Á( 汉语 ) Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Truyền Thông Hoa Ngữ Đông Á( 汉语 ), Số 33 Xô Viết Nghệ Tĩnh/Hải Châu/Đà Nẵng, Da Nang.

Fanpage truyền thông do sinh viên Khoa Ngôn ngữ Trung – Trường Đại học Đông Á thực hiện.
🎓 Phục vụ mục đích học tập & thực hành
⚠️ Không phải fanpage chính thức của Trường/Khoa

GỬI BẠN — NGƯỜI ĐANG LỚN LÊN TỪNG NGÀYBẠN ĐÃ BAO GIỜ ƯỚC MÌNH CÓ THỂ QUAY LẠI MỘT KHOẢNH KHẮC NÀO ĐÓ CHƯA?Thanh xuân – q...
02/04/2026

GỬI BẠN — NGƯỜI ĐANG LỚN LÊN TỪNG NGÀY

BẠN ĐÃ BAO GIỜ ƯỚC MÌNH CÓ THỂ QUAY LẠI MỘT KHOẢNH KHẮC NÀO ĐÓ CHƯA?

Thanh xuân – quãng đời rực rỡ nhất, nơi ta vừa hồn nhiên vừa khát khao, vừa dũng cảm bước đi trên con đường trưởng thành. Nhưng thanh xuân không có nút hoàn tác. Có những lần ta đưa ra quyết định sai lầm và ước gì có thể quay lại. Có những ngày ta vấp ngã, tưởng chừng như không thể đứng lên. Mỗi lựa chọn, mỗi bước đi đều chỉ có thể tiến về phía trước — không thử lại, không làm lại.

CÓ NHỮNG NGƯỜI ĐÃ ĐI CÙNG TÔI

Là gia đình luôn âm thầm phía sau, là bạn bè luôn bên cạnh, là thầy cô dạy tôi không chỉ kiến thức mà còn cả cách làm người. Họ không chỉ xuất hiện trong thanh xuân, mà còn trở thành một phần của tôi, giúp tôi hiểu rằng trưởng thành không phải là hoàn hảo, mà là biết học từ sai lầm. Và rồi tôi nhận ra, trưởng thành không đến từ những ngày suôn sẻ, mà đến từ chính những lần tôi muốn bỏ cuộc nhưng vẫn cố gắng thêm một chút.

THANH XUÂN KHÔNG CẦN HOÀN TÁC

Bởi mỗi điều đã xảy ra đều đang âm thầm tạo nên con người bạn của ngày mai.

Chào các bạn, mình là sinh viên năm nhất ngành Ngôn ngữ Trung. Giống như nhiều bạn, mình bước vào giảng đường với giấc m...
02/04/2026

Chào các bạn, mình là sinh viên năm nhất ngành Ngôn ngữ Trung. Giống như nhiều bạn, mình bước vào giảng đường với giấc mơ trở thành một phiên dịch viên xịn xò, hay đơn giản là xem phim không cần sub. Nhưng thực tế ập đến nhanh hơn mình tưởng: Hàng nghìn chữ Hán cần nhớ, những quy tắc ngữ pháp rắc rối, và câu hỏi đau đáu từ người thân: Học tiếng Trung ra thì làm gì? Đi dạy thêm hay đi làm kho? Bạn có đang hoang mang liệu mình có đang chọn đúng đường, hay chỉ đang "học vẹt" để qua môn?

Hãy nhìn vào thực tế: Mỗi năm có hàng chục nghìn sinh viên ngôn ngữ ra trường. Nếu chúng ta chỉ dừng lại ở việc "biết tiếng", chúng ta sẽ mãi là những chiếc máy dịch di động giá rẻ. Bạn có sợ cảnh 4 năm sau cầm tấm bằng trên tay nhưng lại lúng túng khi đối mặt với nhà tuyển dụng? Sợ rằng công việc trong mơ với mức lương "nghìn đô" chỉ dành cho "con nhà người ta" còn mình thì vẫn loay hoay với những mẩu tin tuyển dụng bèo bọt? Công việc trong mơ (Dream Job) không tự tìm đến khi bạn chỉ ngồi trên giảng đường. Nó là kết quả của việc Học tiếng Trung + Kỹ năng bổ trợ. Tiếng Trung chỉ là chiếc chìa khóa, còn bạn mở cánh cửa nào (Xuất nhập khẩu, Marketing, Du lịch, hay Thương mại điện tử...) là do bạn chọn. Đừng chỉ học Tiếng, hãy học cả nghề ngay từ năm nhất!

Đó là lý do mình bắt đầu xây dựng lộ trình "Gen Z Chinh phục tiếng Trung". Không chỉ dừng lại ở HSK, mình đang tập trung vào: Networking: Kết nối với các anh chị khóa trên và cộng đồng biên-phiên dịch. Kỹ năng mềm: Học cách dùng Canva, Excel và viết lách bằng tiếng Trung. Thực chiến: Tìm kiếm các dự án dịch thuật nhỏ hoặc cộng tác viên để "va chạm" sớm.

Ngày đầu tiên bước vào nơi thực tập, tôi mang theo rất nhiều kỳ vọng và cả sự tự tin của một sinh viên đã học khá tốt tr...
02/04/2026

Ngày đầu tiên bước vào nơi thực tập, tôi mang theo rất nhiều kỳ vọng và cả sự tự tin của một sinh viên đã học khá tốt trên giảng đường. Văn phòng rộng, sáng, mọi người đều bận rộn khiến tôi vừa háo hức vừa có chút lo lắng.

Công việc đầu tiên được giao tưởng chừng đơn giản: hỗ trợ nhập dữ liệu và xử lý một số thông tin cơ bản. Nhưng chỉ sau vài phút, tôi nhận ra mọi thứ không “dễ như bài tập trên lớp”. Những quy trình thực tế phức tạp hơn nhiều, các thao tác đòi hỏi sự chính xác và nhanh nhạy mà tôi chưa quen.

Tôi lúng túng, mắc lỗi nhỏ và phải hỏi lại anh chị hướng dẫn nhiều lần. Lúc đó, tôi mới thật sự hiểu cảm giác “lý thuyết chạm vào thực tế” là như thế nào.

Khó khăn lớn nhất của tôi không phải là kiến thức, mà là cách áp dụng kiến thức vào tình huống thực tế.

• Tôi quen làm bài theo khuôn mẫu, nhưng công việc lại cần linh hoạt.

• Tôi sợ sai nên chần chừ, trong khi môi trường làm việc yêu cầu sự chủ động.

• Áp lực từ việc phải bắt kịp tiến độ khiến tôi càng dễ mất bình tĩnh.

Có lúc tôi tự hỏi: “Liệu mình có thật sự phù hợp với công việc này không?”

Nhưng chính những lúc như vậy, tôi nhận ra rằng sai không phải là thất bại, mà là một phần tất yếu của quá trình học hỏi.

Tôi bắt đầu thay đổi cách tiếp cận:

• Chủ động ghi chép lại những gì được hướng dẫn

• Hỏi khi chưa rõ thay vì đoán

• Quan sát cách anh chị xử lý công việc

• Tự luyện lại kỹ năng sau giờ làm

Chỉ sau vài ngày, tôi dần quen với nhịp làm việc, tự tin hơn và ít mắc lỗi hơn.

Khi học tại Đại học Đông Á ở Đà Nẵng, tôi đã tham gia một câu lạc bộ của trường. Lúc đầu tôi khá rụt rè và ít nói, nhưng...
02/04/2026

Khi học tại Đại học Đông Á ở Đà Nẵng, tôi đã tham gia một câu lạc bộ của trường. Lúc đầu tôi khá rụt rè và ít nói, nhưng tôi muốn thử sức để thay đổi bản thân nên đã đăng ký tham gia.

Khi tham gia câu lạc bộ, tôi được tham gia nhiều hoạt động như sinh hoạt nhóm, tổ chức sự kiện và giao lưu với các bạn. Nhờ đó tôi học được kỹ năng làm việc nhóm, kỹ năng giao tiếp và trở nên tự tin hơn trước mọi người. Tôi cũng quen được nhiều bạn mới và cảm thấy rất vui khi tham gia.

Sau một thời gian tham gia, tôi nhận ra mình đã trưởng thành hơn, năng động hơn và biết giúp đỡ mọi người. Câu lạc bộ không chỉ mang lại niềm vui mà còn giúp tôi trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình. Đây là trải nghiệm đáng nhớ khi học tại trường.

Bạn có bao giờ tự hỏi, lần cuối cùng mình ngồi lặng yên nhìn rõ những đôi mồi trên tay ông, hay đếm thêm bao nhiêu sợi t...
02/04/2026

Bạn có bao giờ tự hỏi, lần cuối cùng mình ngồi lặng yên nhìn rõ những đôi mồi trên tay ông, hay đếm thêm bao nhiêu sợi tóc bạc trên đầu bà là khi nào không?

Chủ nhật vừa rồi, tôi quyết định tắt nguồn điện thoại, gác lại mọi kế hoạch để chọn cho mình một ngày "sống chậm". Không phải ở một quán cà phê sang chảnh, mà là ở hiên nhà cũ cùng ông bà. Tôi ngồi xuống bên hiên, tự tay pha cho ông ấm trà nhài thơm ngát, rồi lại lóng ngóng cầm chiếc lược gỗ chải lại mái tóc mỏng tang của bà. Trong không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng chim chuyền cành, ông kể cho tôi nghe về những ngày xưa cũ, bà thì cười hiền từ bảo: "Thôi, con bận rộn thì cứ làm việc, bà ngồi đây nhìn con là vui rồi".

Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra một sự thật hiểnnhiên nhưng bấy lâu nay mình đã lờ đi: Chúng ta đang lớn lên, đồng nghĩa với việc họ đang già đi. Lòng hiếu đạo không nằm ở những lời hứa hẹn xa xôi khi chúng ta thành đạt, mà nó kết tinh ngay trong những phút giây hiện tại.

Đừng để đến khi "thanh xuân không có nút hoàn tác" mới giật mình hối tiếc. Ngay lúc này, hãy tạm gác lại những bộn bề, về nhà ăn một bữa cơm, pha một ấm trà, hay chỉ đơn giản là nắm lấy bàn tay gầy guộc của ông bà.

Ở đâu đó trong bệnh viện, có một người đang chờ máu để được sống thêm một ngày. Một giọt máu – với bạn là rất nhỏ, nhưng...
02/04/2026

Ở đâu đó trong bệnh viện, có một người đang chờ máu để được sống thêm một ngày. Một giọt máu – với bạn là rất nhỏ, nhưng với họ lại là cả hy vọng. Bạn có bao giờ nghĩ rằng, chính mình có thể trở thành phép màu của ai đó?

Hiến máu không chỉ là một hành động, mà là một sự sẻ chia từ trái tim. Khi dòng máu của bạn chảy vào cơ thể người khác, đó không chỉ là sự sống được tiếp nối, mà còn là tình người được lan tỏa. Có những niềm vui rất lặng lẽ – như khi biết rằng đâu đó, một người đang mỉm cười vì bạn.

Đừng chần chừ. Hãy dành một chút thời gian để tham gia hiến máu tình nguyện. Bạn không cần phải làm điều gì quá lớn lao – chỉ cần cho đi một phần nhỏ của mình, bạn đã có thể cứu sống một cuộc đời.

Hiến máu không gây hại cho sức khỏe, ngược lại còn giúp cơ thể tái tạo máu mới. Quan trọng hơn, bạn sẽ cảm nhận được ý nghĩa của việc cho đi – khi một hành động nhỏ của mình có thể mang lại niềm vui và hy vọng cho người khác.

Phía sau cơn lũ dữ là BÁT CƠM MẶN và những "CHIẾN BINH" không mặc giáp.      Tôi - một sinh viên Đại học Đông Á, vốn que...
02/04/2026

Phía sau cơn lũ dữ là BÁT CƠM MẶN và những "CHIẾN BINH" không mặc giáp.

Tôi - một sinh viên Đại học Đông Á, vốn quen với trang giáo trình và giảng đường máy lạnh. Thế nhưng, sau cơn bão dũ, tôi bồng trở thành một "chiến binh" bất đắc dĩ. Không giáp sắt, không vũ khí, "vũ khí" duy nhất là chiếc xẻng, chiếc chổi và một trái tim rực cháy nhiệt huyệt của tuổi trẻ. Đoàn của tôi được phân công đến dọn dẹp nhà văn hóa của một xã ở Quảng Nam. Trước mặt tôi không còn là hội trường rộn rã, mà là một "chiến trường" tan hoang: bùn đầt dày quá mắt cá, bàn ghế ngổn ngang, những tấm bằng khen năm lẫn trong rác.Một khung cảnh nhuốm màu buôn bã đên nao lòng.

Suốt ngày hôm ấy, chúng tôi còng lưng xúc từng xẻng bùn quánh đặc. Đôi tay vốn chỉ quen cầm bút bắt đầu phồng rộp, lưng mỏi nhừ. Nhưng chính trong khoảnh khắc mệt mỏi nhất, tình người lại hiện lên ấm áp hơn bao giờ hết. Chủ Tư - Bí thư xóm mang đến một nồi cơm trắng cùng ít cá kho còn nóng hổi, nấu bằng bếp củi vừa nhóm lại. Chú cười hiền: "Chẳng có gì đãi mấy đứa, chỉ có ít cơm với cá xin được của bà con thôi. Ăn cho ẩm dạ, tụi con cực quá!". Cầm bát cơm trên tay, tôi nghẹn lại. Giữa cái nghèo sau thiên tai, sự hào sảng và nghĩa tình vẫn sáng lên lấp lánh.

Trở về giảng đường, hành trang tôi mang theo không chỉ là những bộ quần áo lấm lem, mà còn là một lý tưởng sống mới. Tôi hiểu rằng hạnh phúc không nằm ở việc ta có bao nhiêu, mà ở việc ta sẻ chia được bao nhiêu. Thiện nguyện không phải là sự ban phát, mà là hành trình tự gột rửa tâm hồn. Bão lũ có thể cuốn đi vật chất, nhưng không thể quật ngã những tấm lòng biết nương tựa vào nhau. Bời sau tất cả, thứ rực rỡ nhất còn sót lại giữa bùn lầy chính là tình người.

Còn bạn, bạn đã sẵn sàng để "lấm bẩn" vì những điều tử tế chưa?

Những bức ảnh tôi chụp không chỉ đơn thuần ghi lại cảnh vật, mà còn lưu giữ những khoảnh khắc tôi cảm nhận rõ nhất vẻ đẹ...
02/04/2026

Những bức ảnh tôi chụp không chỉ đơn thuần ghi lại cảnh vật, mà còn lưu giữ những khoảnh khắc tôi cảm nhận rõ nhất vẻ đẹp của Việt Nam – một vẻ đẹp vừa hùng vĩ, vừa gần gũi, vừa lắng đọng trong từng cảm xúc rất riêng.

Trong hành trình khám phá, có lúc trước mắt tôi mở ra một không gian rộng lớn đến choáng ngợp. Núi non trập trùng, bầu trời cao rộng, những công trình nổi bật giữa thiên nhiên khiến tôi chợt dừng lại thật lâu. Đứng giữa khung cảnh ấy, tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé, nhưng đồng thời lại dâng lên một niềm tự hào khó diễn tả. Việt Nam không chỉ là nơi tôi sinh ra, mà còn là một đất nước có vẻ đẹp khiến bất cứ ai cũng phải ngỡ ngàng.

Rồi khi bước gần hơn vào không gian ấy, tôi không còn cảm giác xa cách nữa. Con người và cảnh vật dường như hòa vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động và ấm áp. Tôi đứng giữa khung cảnh ấy, cảm nhận từng làn gió, từng ánh sáng, và nhận ra rằng vẻ đẹp của Việt Nam không chỉ nằm ở sự rộng lớn, mà còn ở sự gần gũi, thân thuộc đến lạ.

Và có những khoảnh khắc, khi mọi thứ được thu lại thật gần, tôi nhìn rõ hơn chính cảm xúc của mình. Một ánh mắt nhìn xa xăm, một chút trầm lắng thoáng qua… tất cả đều là những rung động rất thật. Đó là sự bình yên khi được đứng giữa quê hương, là niềm tự hào âm thầm nhưng sâu sắc. Những bức ảnh ấy không chỉ ghi lại hình ảnh, mà còn giữ lại cả những cảm xúc mà có lẽ sau này tôi vẫn sẽ nhớ mãi.

Qua những bức ảnh này, tôi nhận ra rằng Việt Nam đẹp không chỉ ở những khung cảnh rộng lớn khiến ta trầm trồ, mà còn đẹp trong từng khoảnh khắc gần gũi, trong từng cảm xúc rất đỗi bình dị của con người. Vì vậy, mỗi chúng ta hãy biết trân trọng những gì thuộc về quê hương mình, hãy dành thời gian để cảm nhận, để yêu và để tự hào. Bởi đôi khi, chính những điều quen thuộc nhất lại là điều quý giá nhất mà ta có.

Tôi từng thật sự không biết mình muốn gì. Tôi học ngành mình chọn, làm những việc "được cho là đúng", nhưng trong lòng l...
02/04/2026

Tôi từng thật sự không biết mình muốn gì. Tôi học ngành mình chọn, làm những việc "được cho là đúng", nhưng trong lòng lại có cảm giác trống rỗng.

Có một lần, khi ngồi một mình sau giờ học, nhìn bạn bè hào hứng nói về ước mơ của họ, tôi chợt nhận ra mình không thể trả lời câu hỏi đơn giản: “Mình thật sự muốn gì?” Khoảnh khắc đó khiến tôi hoang mang. Tôi bắt đầu sợ rằng nếu cứ tiếp tục sống như vậy, tôi sẽ đạt được rất nhiều thứ… nhưng lại đánh mất chính mình.

Tôi bắt đầu tự hỏi: Nếu một ngày đạt được tất cả những điều đó mà không hạnh phúc, thì đó có còn là thành công không?

Và tôi nhận ra một điều: Khi mình không sống đúng với điều mình muốn, mọi thành tựu đều trở nên vô nghĩa.

Với tôi bây giờ “Thành công là được làm những điều mình muốn, theo cách mình chọn, và cảm thấy hạnh phúc với điều đó.”Tôi bắt đầu lắng nghe bản thân nhiều hơn, dám đối diện với những điều mình thật sự muốn và cả những nỗi sợ bên trong.

Trong hành trình đại học, tôi chọn:

• Lắng nghe chính mình

• Giữ vững giá trị bản thân

• Học cách sống có trách nhiệm

• Dám trải nghiệm, dám lựa chọn

• Chấp nhận thất bại, chấp nhận đánh đổi

Tôi đã dũng cảm sống theo điều mình muốn và đó chính là thành công.

Ngày đầu tiên bước vào giảng đường đại học đến với tôi nhẹ nhàng mà sâu sắc. Không còn tiếng trống trường quen thuộc, kh...
02/04/2026

Ngày đầu tiên bước vào giảng đường đại học đến với tôi nhẹ nhàng mà sâu sắc. Không còn tiếng trống trường quen thuộc, không còn những dãy lớp học thân quen, trước mắt tôi là một không gian rộng lớn và đầy xa lạ. Giữa dòng người đông đúc, tôi bỗng thấy mình nhỏ bé nhưng cũng tràn đầy hy vọng.

Khi ngồi trong giảng đường, lắng nghe bài giảng đầu tiên, tôi chợt nhận ra một điều rất rõ ràng: từ hôm nay, tôi phải tự chịu trách nhiệm cho con đường của mình. Không còn ai nhắc nhở từng bài học, không còn sự kèm cặp như trước, tất cả phụ thuộc vào sự tự giác và nỗ lực của bản thân.

Những ngày đầu ấy là sự pha trộn giữa háo hức và lo lắng. Tôi hồi hộp khi làm quen bạn mới, bỡ ngỡ trước cách học mới, nhưng cũng đầy kỳ vọng về một tương lai đang mở ra phía trước. Đại học không chỉ là nơi học kiến thức, mà còn là nơi tôi học cách trưởng thành.

Và chính khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng mình đã thật sự trở thành một sinh viên-bắt đầu hành trình tự lập, đầy thử thách nhưng cũng vô cùng ý nghĩa..

Address

Số 33 Xô Viết Nghệ Tĩnh/Hải Châu/Đà Nẵng
Da Nang
550000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Truyền Thông Hoa Ngữ Đông Á( 汉语 ) posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share