21/02/2026
Có một chuyện thế này.
Ông lão nông dân nọ làm rớt cái đồng hồ kỷ niệm vô một cái kho thóc tối om, lộn xộn. Ổng tá hỏa nhờ mọi người xúm vô bới tung đống rơm rạ, lục lọi khua khoắng ầm ĩ mà tìm hoài không ra. Tới lúc ai nấy mệt lử, bó tay, thì có một cậu nhóc xin chui vô kho. Tầm mười phút sau, thằng bé bước ra, tay cầm y nguyên cái đồng hồ.
Ông lão tròn mắt: "Sao cháu tìm hay vậy?".
Cậu nhóc cười ráo hoảnh: "Cháu có làm gì đâu. Cháu chỉ ngồi im, nhắm mắt lại. Tự nhiên trong cái im ru đó, cháu nghe rõ mồn một tiếng 'tích tắc', thế là lần theo mà mò ra thôi."
Sáng nay dậy sớm, ngồi tĩnh lặng giữa những ngày đầu năm, tự nhiên mình nhớ lại mẩu chuyện cũ rích này. Mấy lúc đầu năm thế này ai cũng rộn ràng lên mục tiêu, kế hoạch mới, hối hả chạy đua. Nhưng đôi khi chạy nhanh quá lại quên mất một nhịp dừng.
Bản thân mình làm nhạc nên mình hiểu rành chuyện này lắm. Một bài hát hay không phải là cứ nện nốt nhạc liên tục xình xịch từ đầu tới cuối. Chính mấy cái "dấu lặng" được thả đúng chỗ mới làm nên hồn vía của giai điệu. Không có khoảng lặng, âm nhạc rốt cuộc cũng chỉ là một đống tiếng ồn nhức đầu.
Cuộc sống đời thường của anh em mình cũng y chang vậy. Cứ đi làm 8 tiếng trên công ty, tối về nhiều khi lại cặm cụi cày thêm từ 8 giờ tới 11 giờ đêm. Ngày nào cũng quay cuồng trong một mớ âm thanh: tiếng sếp, tiếng xe cộ, tiếng gõ phím lạch cạch... Nhiều lúc mệt rã rời. Lúc đó mới thấy cái câu "Im lặng là vàng" nó thấm thía thật sự.
Im lặng ở đây đâu phải là hèn nhát hay cam chịu. Nó là bản lĩnh.
Là cái lúc đi làm về bao nhiêu áp lực dồn nén, con gái nhỏ 2 tuổi ở nhà lại quấy khóc xước cả tay ba, mình biết nuốt cái bực dọc xuống, im lặng hít một hơi thật sâu để không lỡ miệng quát mắng làm tổn thương con.
Là lúc nghe người ta xầm xì phán xét, mình chỉ cười trừ cho qua, đỡ tốn nước bọt cãi vã ba cái chuyện vô thưởng vô phạt.
Và đôi khi, im lặng chỉ đơn giản là để tự cho mình một khoảng không, gác lại mọi xô bồ, để nghe xem rốt cuộc cái tiếng "tích tắc" bên trong mình thực sự đang muốn gì.
Sáng nay không khí đang rất trong trẻo. Thay vì vừa mở mắt ra đã vớ lấy cái điện thoại hay cuống cuồng với mớ công việc, mọi người thử ngồi im lặng một chút xem. Uống ngụm nước ấm, thở thật sâu.
Biết đâu trong mười phút tĩnh lặng đó, chúng ta lại tìm thấy chiếc "đồng hồ" của riêng mình – sự bình yên mà bấy lâu nay cứ mải miết chạy đi tìm giữa đám đông ồn ã.
Chúc mọi người một ngày mới, một năm mới thật vững vàng và an yên nhé!