09/07/2025
Mình mới đọc được đoạn trích dẫn như này:
“Bạn không thể cứu bất kỳ ai. Bạn có thể hiện diện với họ, trao cho họ sự vững vàng, sự tỉnh táo, sự bình yên của bạn. Bạn thậm chí có thể chia sẻ con đường của mình với họ, trao cho họ góc nhìn của bạn. Nhưng bạn không thể xóa bỏ nỗi đau của họ. Bạn không thể bước đi trên con đường của họ thay họ. Bạn không thể đưa ra những câu trả lời phù hợp với họ, hoặc thậm chí là những câu trả lời mà họ có thể tiêu hóa ngay lúc này. Họ sẽ phải tự tìm ra câu trả lời của riêng mình.” ~Jeff Foster
Mình nhớ những lúc mình ngồi nghe Querent kể chuyện, có những Q thực sự có khiếu kể chuyện, đến nỗi trong suốt 180p Q chỉ kể một chủ đề thôi nhưng vẫn rất ít chi tiết trùng lặp, và mình cũng không thấy buồn chán, nhưng tiêu hao năng lượng thì có, chắc chắn rồi.
Mình biết mình đang được đi vào trong cơn mơ của họ, như khách mời danh dự ngồi ghế Vip trong buổi diễn sống động miên man.
“Querent” có nghĩa là người hỏi, “Reader” có nghĩa là người đọc bài để tìm ra câu trả lời cho câu hỏi mà mình được gửi gắm. Nhưng vì đôi khi Q đang mơ quá sâu, câu trả lời của R chỉ như tiếng gió xào xạc dịu mát để Q thấy dễ chịu và mơ tiếp.
Tất nhiên không phải lúc nào mình cũng “hên” thế để mà gặp những Q mơ sâu. Tất nhiên mình vẫn cố gắng để tạo ra sức ảnh hưởng, mình “cầu cứu” thông tin, rút thêm bài những mong có gì đó giúp mình lay/dựng/đánh thức Q của mình “dậy”.
Và khi nhận ra nỗ lực “giải cứu” của mình là vô hiệu, mình quyết định “tận dụng” tình huống như một cơ hội để ngồi yên, nhìn ngắm một người đang chìm đắm trong ảo mộng tự thân. Sau đó hồi tưởng về những cơn mơ khác đã từng đi qua và cả những cơn mơ tiềm tàng của chính mình.
Không ai đủ khả năng để có thể cứu bất kỳ ai khác, học hỏi và tìm cách để tự cứu lấy mình đã khó còn hơn cả lên trời rồi (vì lên trời bây giờ tính ra cũng dễ) 😆.
tự sự