30/01/2026
"Đốm sáng nhỏ bé ơi.
Thực ra còn ở đây cho tới ngày hôm nay, là bạn đã rất phi thường rồi."❤️
Người bình thường lại dám ôm giấc mơ phi thường, vậy là lời nguyền hay phước lành?
Có một chi tiết mình cứ để ý mãi trong Tiểu Yêu Núi Lãng Lãng. Trước khi quyết định sống mái với kẻ thù bằng toàn bộ tu vi, 4 con tiểu yêu bảo nhau là, cố cầm cự đi cho tới khi Tôn Ngộ Không đến. Tụi nó có lẽ đã mong trời mau sáng biết bao để vị thánh thần kia tới giúp lũ trẻ và cả chính tụi nó. Ấy vậy mà khi thực sự gặp được Đại Thánh thì cái lý trí dám lao mình vào giữa biển lửa kia của tụi nó đã tan biến mất rồi. Chỉ còn là một con heo rừng vô tri vô giác, ngay đến việc nhìn được rõ mặt vị Đại Thánh ở ngay trước mắt kia cũng không làm được. Nói gì đến thỉnh kinh Tây Thiên, nói gì đến "trừ yêu diệt ma". Đến chính mình là ai, ba mẹ mình trông như thế nào cũng chẳng còn nhớ nữa.
Cuối cùng thì trừ khi bạn là con nít giống đám trẻ trong thôn, may ra khi gặp nạn bạn còn được người ta thương tình giúp đỡ. Còn phàm đã trưởng thành rồi thì giống như 4 tiểu yêu kia, vào thời khắc khó khăn và then chốt nhất... cũng sẽ chẳng có Đại Thánh nào đến giúp bạn được cả. Ông trời có thấy bạn khốn đốn, chật vật cũng chỉ phất tay áo nhìn qua, cười xoà một cái. Bạn như một đốm sáng nhỏ bé, được cái chân thì hỏng cái tay, chỉ biết dựa vào toàn bộ tu vi của mình mà lao vào giữa tâm bão, liều mạng như chẳng có để chiến đấu giữa cuộc đời này.
Thực ra bi kịch của 4 con tiểu yêu này đó là chúng lỡ mơ quá lớn trong khi sức lực chẳng có bao nhiêu. Nếu như chúng chịu làm tay sai nhỏ thó dưới chân núi, chịu đựng cho người ta sai bảo thì có lẽ đời chúng đã nhẹ nhàng hơn thế. Giá như chúng không có hoài bão, không có ước mơ. Giá như chúng chấp nhận mình tầm thường và nhận ra khát vọng của mình phi thường biết mấy. Vậy có lẽ người bình thường mà lỡ mơ phi thường là một lời nguyền rồi - Cho đến gần cuối bộ phim, mình vẫn nghĩ thế.
Nhưng cho đến cuối, thật ra tụi nhỏ đâu còn giữ lại hoài bão gì to tát nữa đâu?
Ăn thịt Đường Tăng ư? Không.
Giả làm Đường Tăng ư? Bỏ đi.
Thôi thì làm chính mình mà tự đi thỉnh kinh vậy? Cũng định thế đấy, nhưng không ai tính đi thỉnh kinh mà lại dốc sạch tu vi cả đời để cứu một đám trẻ không quen biết trong một đêm cả. Cái đó là đi Tây Thiên, theo nghĩa bóng.
Vậy là cuối cùng, tụi nó chỉ còn một mục tiêu duy nhất vô cùng ngắn ngủi, đó là giữ lời hứa đưa đám trẻ về nhà thôi. Hoá ra tụi nó không khổ vì dám mơ lớn, dám ước cao. Tụi nó khổ vì đã dám chọn việc đúng đắn thay vì việc dễ dàng.
Một lựa chọn quá đỗi bé nhỏ, giản dị, và đơn sơ, nhưng những kẻ tầm thường không đầu thai đúng chỗ sẽ phải trả giá cả đời để giữ rịt lại được nó. Chẳng phải chúng ta cũng như vậy sao? Từng mơ vá trời lấp biển, từng nghĩ mình đặc biệt, từng dự định biết bao nhiêu, cho đến cùng mới nhận ra sẽ phải chật vật cả đời này vì một mệnh đề giản đơn duy nhất. Đó là, làm một người tử tế.
Dù tôi có trở nên thảm hại đến đâu, có quên đi tất thảy ngưỡng vọng năm nào, quên cả cuộc đời huy hoàng mà tôi đã từng mơ được trở thành đó, thì tôi cũng phải sống sao cho không thẹn với lòng. Rằng khi đứng trước lựa chọn dễ dàng và lựa chọn đúng đắn, tôi vẫn sẽ như một tiểu yêu ngốc nghếch ngây thơ, choàng lên mình tấm cờ hiệu rồi sẽ bay theo chiều gió, dõng dạc ngoắc tay tuyên bố với thế giới này rằng: Tới đây đi! Có mất hết thì cùng lắm là làm lại từ đầu chứ gì?
Cuối cùng thì, làm một người bình thường có giấc mơ phi thường đương nhiên rất khó. Nhưng làm một người bình thường và sống một cuộc đời bình thường cũng không hề dễ dàng. Ăn no, ngủ kĩ, uống nhiều nước, làm tốt phần việc của mình, chăm sóc gia đình, sống thật khoẻ mạnh và giữ được lương tri trong mình, chỉ vậy thôi đã là rất, rất giỏi rồi.
Mình nghe bảo bộ phim này có kèm theo một lời nhắn: Dành cho bất cứ ai từng dám dũng cảm. Mình nghĩ rằng, đó là sự dũng cảm khi thừa nhận bản thân không hề đặc biệt. Dũng cảm khi biết mình sẽ thua cuộc, vật vã, nhỏ bé, thiếu minh mẫn, và luôn còn quá ngây thơ, nhưng vẫn chọn trầy trật giữ lại lòng ngay thẳng. Nhưng cũng mong bạn cố gắng tin rằng, trên thế gian này sẽ luôn có hồi báo dành cho những kẻ gan dạ đến dại khờ. Rằng khi bạn đã làm đủ tốt và chọn con đường tử tế đầy chông g*i, chắc chắn Tề Thiên Đại Thánh sẽ nhìn thấy. Có lẽ Đại Thánh sẽ xuất hiện khi đến chính bạn không thể nhận ra ngài nữa, nhưng vậy cũng chẳng sao. Sợi lông màu vàng kim ấy sẽ âm thầm, lặng lẽ men theo nhân quả của bạn để tới bên, bảo vệ đứa trẻ lì lợm như bạn cho đến khi chúng ta đều đắc đạo với cuộc đời.
Đốm sáng nhỏ bé ơi.
Thực ra còn ở đây cho tới ngày hôm nay, là bạn đã rất phi thường rồi.
- Rei Rei.